Categories
huyhoangbook.com.vn

Hầu chuyện Thượng Đế

Nói lão Khoa“Hầu chuyện Thượng Đế”, nghe cứ rợn cả người. Có phải ai cũng hầu Ngài đượcđâu. Muốn cắp tráp theo Ngài thì chí ít cũng phải là ông Tiên, bà Tiên, hay cácbậc tu hành đã đắc đạo. Đằng này, lão lại là người trần mắt thịt, tướng mạo xấuxí, mồm phồng mũi tẹt, tóc tai bờm xờm. Người đâu mà cứ tròn ùng ục như cáibình vôi. Bạn đọc dễ tính nhất cũng đâm ra nghi ngờ: “Không khéo cái lão giànày say rượu rồi, ăn nói linh tinh quá. Thượng Đế là đấng Tối thượng, đấng Thầnlinh, đâu có thể đem ra cớt nhả, sàm sỡ. Mà cứ nói càn, nói nhảm, không khéoNgài vật chết! ” Ối chao, nghĩ đến đã kinh!

Nhưng màkhông. Các Thượng Đế mà lão cắp tráp theo hầu, lại không phải Thần linh. CácNgài không nương náu trên những cõi bồng lai, tối thẳm, hay chốn bí hiểm xa mùnào, mà ngự ngay trong cõi người đầy bụi bặm, trầm luân này. Đấy là những bạn đọckhả kính của Tạp chí “Văn học và tuổi trẻ”, “Toán tuổi thơ”…

Những tờ Tạpchí này dành riêng cho giới học đường, mà cụ thể hơn, là những bạn đọc ở lứa tuổihọc sinh phổ thông. Các bài trong tập này rút ra từ chuyên mục Hầu chuyện ThượngĐế trong Tạp chí đó đấy. Có bài lão Khoa sửa chữa, thêm bớt tí chút, cho phù hợpvới việc chuyển bài từ Tạp chí sang sách, hai dạng xuất bản có yêu cầu khácnhau, cũng là lẽ thường thôi. Một số bài không đề số Tạp chí và thời gian xuấtbản ở cuối bài, vì tác giả sơ ý không ghi ngay sau đó, giờ chưa có điều kiệntruy tìm để biết rõ là đã in vào số nào… Cũng có bài, do khuôn khổ của trangsách cho phép, tác giả có nới rộng dung lượng ra đôi chút để làm cho điều muốngiãi bày được trọn vẹn hơn…

Hầu chuyệnThượng Đế không phải là sân khấu riêng của lão già Trần Đăng Khoa, để lão nói mộtmình, hay vừa ôm đàn vừa hát. Đây là cái sân chung, giành cho các Thượng đế gặpmặt giãi bày những vấn đề, những câu chuyện mà các Vị quan tâm.

Lão già nàychỉ là kẻ điếu đóm, hầu chuyện. Hay nói cách khác, lão là kẻ rải chiếu mời “cáccụ” đến ngự rồi bàn chuyện, như mẹ Đốp, bố Đốp ngày xưa! Chuyện gì hoàn toàn phụthuộc vào yêu cầu của “các cụ”.

Mà “các cụ”này đặc biệt lắm, không già cả, điếc lác như các thầy đề, thầy xã ngày trước.Có mấy cụ đã có tuổi, nhưng lại là các thày, các cô giáo, hoặc những bạn đọc cầnmẫn của Tạp chí Văn tuổi thơ. Các thày cô thường quan đến những vấn đề lớn. Vìvậy, tập sách này mới có một số bài để hầu chuyện các thày cô và các bạn đọccao niên đáng kính nữa đấy. Còn hầu hết là các cụ trẻ. Mà trẻ lắm. Có “cụ” mớilẫm chẫm bước chân đến trường phổ thông với tâm hồn trong veo và trái tim tươinõn! “Các cụ” còn gọi lão già này bằng anh, bằng chú, bằng bác, bằng lão. Thế lãomới sướng chứ!

Hầu chuyệnThượng Đế in lần đầu 2000 bản. Lần tái bản này, lão có bổ sung ba bài đã đăngVăn học và Tuổi trẻ, Toán tuổi thơ, nhân đó sắp xếp thứ tự các bài thành từng cụmđề tài, để các VỊ dễ theo dõi hơn. Một số nhà văn nhà thơ có tên trong tập này,chủ yếu là có trong sách giáo khoa. Nhưng một số nhà thơ nhà văn rất nổi tiếngkhác có trong sách giáo khoa mà không có trong tập này, vì lão Khoa không nhậnđược câu hỏi gửi đến của các vị Thượng Đế để lão có cớ mà hầu chuyện. Có thể làlần sau chăng? Đơn giản chỉ có vậy.

Nào, bây giờ,chiếu lão đã rải ra rồi! Xin mời các “Thượng Đế” xuống ngự và cho lời “chỉgiáo”. Xin cứ tha hồ cật vấn! Nếu điều gì lão biết, lão sẽ thưa thốt. Còn khôngthì lão cũng xin“dựa cột” để nghe.

Lão đang ngỏngtai nghe các Thượng Đế đây! Vâng, xin được bắt đầu…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *